Uống milo nóng, ngắm trăng.
Trời lạnh lắm, cửa kính xe hơi đóng băng hết cả.
Những mối quan hệ xã hội.
Khủng long :))
-----
Và mình suy nghĩ về bạn bè, về internet, về cuộc sống. Và rút cục mình lại chẳng hiểu gì cả. Mình muốn học giỏi, mình muốn khỏe mạnh, mình muốn tiền bạc. Mình thích quần áo mới, giày dép mới, nữ trang mới. Mình cũng thích học ngôn ngữ mới. Mình ghét thất bại.
Nói chung là không ổn định cho lắm.
-----
Bỏ con dao vào ngăn bí hiểm rồi, lười lấy ra lắm nên không cắt cứa nữa.
Đổi kiểu đấm vào thảm lót của trường, mấy khớp ngón tay rớm máu :))
Thiệt là mệt mỏi.
Giờ mà ở một mình là lại chăm lo cho bản thân, chăm cho đã rồi ngồi khóc lung tung. Xong lại buồn. Lại quằn quại. Lại cuộc mình với đầu bù tóc rối. Lại thở ngắn than dài. Khó chịu lắm.
Lại lười biếng nữa.
Nhưng mình thấy ngày tháng qua nhanh hơn rồi.
Nghĩa là mình đang vui vẻ.
Nghĩa là mình sắp già đi.
Nghĩa là ngày mình bước chân ra đời mà đi ngược bão sắp tới.
-----
... Ngã gục và bị vùi trong tuyết trắng. Lạnh và hơi thở thành khói.
-----
Biết có ghen tị với thiên hạ thì mình cũng không giỏi hơn được, lại nặng bụng, nhưng vẫn ghen tị. Ghen lắm. Tị nạnh lắm.
Xấu xa nhỏ mọn thế đấy.
Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012
Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012
[07-02-12] Starry Starry Night
Entry blog anh Mạt
Đọc vài dòng đầu em hơi giật mình. Bạn [cứ cho là thân] của em có cuộc đời như vậy đó. Chỉ là ba mẹ nó vừa không yêu nhau, vừa không quan tâm đến nó. Cũng có một chút tình yêu đấy, dù sao cũng con họ sinh ra, chỉ là một phần trong họ xem nó như sai lầm đầu đời của họ.
Lớp 10, ba mẹ nó ly hôn. Ba nó đi nước ngoài. Mẹ nó dắt em nó đi về quê. Nó ở một mình.
Và ngay cả bàn tay đó, em cũng không nắm được.
Vì coi nhau như bạn, nhưng không nghĩ mình xứng đáng để có một người bạn. Có lẽ cả hai đều không đủ tin tưởng vào nhau để bấu víu vươn lên. Hoàn cảnh gia đình khác biệt làm cho một người không muốn bị thương hại, một người cố gắng không thương hại.
Nhưng người đó muốn được quan tâm, người kia cũng muốn quan tâm.
Cứ thế mà em im lặng, nhìn, thi thoảng nói vài câu này nọ, tỏ vẻ bất cần đời với nó.
Chỉ biết cảm thán ôi đời sao khổ quá mà thôi.
-----
Tao xin lỗi. Thực sự.
Tao có lẽ thực sự, không xứng đáng với mày.
Nhỉ ?
Đọc vài dòng đầu em hơi giật mình. Bạn [cứ cho là thân] của em có cuộc đời như vậy đó. Chỉ là ba mẹ nó vừa không yêu nhau, vừa không quan tâm đến nó. Cũng có một chút tình yêu đấy, dù sao cũng con họ sinh ra, chỉ là một phần trong họ xem nó như sai lầm đầu đời của họ.
Lớp 10, ba mẹ nó ly hôn. Ba nó đi nước ngoài. Mẹ nó dắt em nó đi về quê. Nó ở một mình.
Và ngay cả bàn tay đó, em cũng không nắm được.
Vì coi nhau như bạn, nhưng không nghĩ mình xứng đáng để có một người bạn. Có lẽ cả hai đều không đủ tin tưởng vào nhau để bấu víu vươn lên. Hoàn cảnh gia đình khác biệt làm cho một người không muốn bị thương hại, một người cố gắng không thương hại.
Nhưng người đó muốn được quan tâm, người kia cũng muốn quan tâm.
Cứ thế mà em im lặng, nhìn, thi thoảng nói vài câu này nọ, tỏ vẻ bất cần đời với nó.
Chỉ biết cảm thán ôi đời sao khổ quá mà thôi.
-----
Tao xin lỗi. Thực sự.
Tao có lẽ thực sự, không xứng đáng với mày.
Nhỉ ?
Nhãn:
Feelings
[07-02-12]
Khi mình mất, mình không chắc mình có muốn nước mắt của các bạn hay không.
Cũng như mình không biết mình muốn mấy bạn giúp mình hay không.
Mình cũng không biết mình có đáng sống hay không.
Ừ thì châm ngôn hiện tại là "Không biết sống vì cái gì thì phải sống cho biết."
Nhưng vẫn đau đầu làm sao.
Cứ thấy mình dần trở nên thực dụng. Cần tiền.
Mình lớn rồi.
Có muốn viết vài câu văn quằn quại cũng không viết dc.
Mình từ bỏ viết vẽ này nọ, lo cắm đầu học rồi ra đời thôi hen.
Buồn quá, đời này.
Cũng như mình không biết mình muốn mấy bạn giúp mình hay không.
Mình cũng không biết mình có đáng sống hay không.
Ừ thì châm ngôn hiện tại là "Không biết sống vì cái gì thì phải sống cho biết."
Nhưng vẫn đau đầu làm sao.
Cứ thấy mình dần trở nên thực dụng. Cần tiền.
Mình lớn rồi.
Có muốn viết vài câu văn quằn quại cũng không viết dc.
Mình từ bỏ viết vẽ này nọ, lo cắm đầu học rồi ra đời thôi hen.
Buồn quá, đời này.
Nhãn:
Feelings
Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012
[05-02-12] Tuyệt ~
Thì vẫn đang sống mà, lo gì. Sống rất tốt.
Có đồ ăn, nước uống, có giường có phòng, có internet, có bạn bè.
Nghe cứ như thiên đường hạ giới, lo cái gì.
Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012
[01-02-12] Ngày đẹp thế
Ờ thì mọi người đều căng thẳng.
-----
Viết blog không cẩn thận, lại gặp phải ngày "lười nói dối", nên Ms A phát hiện mình hay tự kỷ a.
Không phải là không tốt, nhưng có khi lại phiền phức a.
Cả tháng rồi mình có cắt cứa gì đâu.
-----
Mình thiệt lười biếng thiếu quyết tâm và phung phí.
Chết đi cho xong a ...
Ấy không ...
Sống chi cho chật đất xã hội a ...
-----
Đi học Welsh cho thư thả tâm hồn đây.
-----
Viết blog không cẩn thận, lại gặp phải ngày "lười nói dối", nên Ms A phát hiện mình hay tự kỷ a.
Không phải là không tốt, nhưng có khi lại phiền phức a.
Cả tháng rồi mình có cắt cứa gì đâu.
-----
Mình thiệt lười biếng thiếu quyết tâm và phung phí.
Chết đi cho xong a ...
Ấy không ...
Sống chi cho chật đất xã hội a ...
-----
Đi học Welsh cho thư thả tâm hồn đây.
