Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012
[29-06-12]
Things are always easier when you have somebody to blame.
Because although thing fucks itself up, it won't sort itself out.
And people are tired of your rambling on and on about how tired you are.
They want a nice girl. Definitely not you.
So nobody is there to blame ? Or maybe there is one.
You.
Me.
Yes.
It's all my faul that things around me fucked up. It must be my fault. Whose else can it be ?
I'm a bad girl, bad attitude, lazy, doesn't work hard enough. If only I work hard enough.
I can never make my parents proud. I'm just a burden on their shoulder.
I'm happy I'm alive. But it seems that I don't deserve any of it.
No I don't. Really.
When I was 13. I started hurting myself. Math class. Compass.
Daddy found out. I lied about it.
But I realized daddy care. So I kind of stop.
I forgot to tell Mum she received an important message one day, few months after perhaps.
Mum was angry with me. Uncle was angry with me. I was angry with myself. Compass.
I start wearing bracelets to hide the small short red lines.
Didn't bleed or anything. But leave mark and bit of scar.
Then one day I accidently cut myself from falling of the chair and hit my hand on the sharp side of the table.
Compass to make it bigger.
Then I got mad at myself for failing Chemistry, probably a year later. Compass. Ankle.
Somehow I got a friend involve. She cut. Deeper. More regularly. Greater pain.
Nevermind.
Then it faded away.
Then I was in high school.
Compass again.
Didn't hurt much. Wear bracelets reagularly nonetheless.
Then I go study abroad.
After the first month clean, I started cutting.
Knife ? Paper knife. Proper blade.
Longer cut.
It's always cold here. I can wear long-sleeved all the time. No one cares.
Daddy is not here. There's no worries.
I don't have to hide.
Bracelets. More bracelets.
Cut. Longer. Deeper. Not enough to even need antiseptic cream. But well.
I'm such a whim. Never cut deep enough ?
Never need medical attention ?
I'm a light case. Chill out guys. And I'm confident I can stop myself.
Christmas. Worst cutting ever (And not even need any care. Light case)
Then clean for two months. How amazing.
I only cut once or twice a month anyway. Cuts need about 2 months to dissapear completely.
I refuse to wash dishes when people are around.
I kind of want you to recgonize. No you didn't.
I'm frighten to death because you're professional educator.
I'm scared because you judged a friend of you who cut 20 years ago.
So well. Long-sleeved. Bracelets.
It seems like you misunderstood me. I don't enjoy wearing bracelets nor I have any passion with them.
I started wearing bracelets because I need to hide my cuts. Idiots.
Why do you keep giving me bracelets as presents ? You want me to cut more ?
And then I relapse.
And then I relapse again.
And then I stop.
It has been 4 months or more. I stopped. I survive on the thought that I'm going home.
Daddy cares. Mummy cares. Brother probably cares too.
And when I'm back here in September. I'll cut for the 6 months I have suffered.
And things fucked up anyway. It will just get more and more hellish over time.
Why do I have to care about where to live ? Because nobody else care you fuckhead whimsy bitch.
Why did I come here in the first place ? Wrong decision, my dear. Deadly wrong.
Tiger's back. Can't get down.
It sometimes hurt like hell.
Cry much more often.
And that's it. ?
Nhãn:
Feelings
Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012
[29-06-12] Siblings
[Will there ever be real hatred between siblings ?]
Rechanging or smth like that, a fanfic.
Mình may mắn có một ông anh. Mình lớn lên nhìn bóng lưng của anh ta.
Người mình chia sẻ nhiều DNA nhất.
Dù cách nhau 8 năm (3 năm là 1 thế hệ, 8 năm là 2 thế hệ rưỡi =))) và kỷ niệm tuổi thơ gì đó mình không có nhiều (trí nhớ quá kém), nhưng mình thương anh ta.
*ôm anh hai mập mạp*
Hè này về phải ôm cho sướng <3
Mình không ưa tất cả những người làm anh ta buồn. Bạn gái gì đó,bạn bè gì đó, sự chán nản của cuộc sống gì đó. Mình thương anh ta.
Nhưng lâu lâu thì cũng phải cãi nhau cho vui cửa vui nhà.
Nhưng mình nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể ghét/hận anh ta.
Mình thương anh ta hơi bị nhiều a. Có là ảo tưởng hay tự kỷ ám thị hay thực lòng, sao cũng dc.
*muah*
-----
*Quá chán nản để tiếp tục. Muốn tìm chỗ nghỉ ngơi*
Thứ hai tuần sau về VN rồi.
Việt Nam.
Sẽ ăn sẽ ngủ sẽ học sẽ chơi
Sẽ hụt hẫng và thương nhớ
Sẽ ráng bò dậy lết dậy trườn dậy mà đi tiếp.
Ờ.
Chưa gì đã hẫng. Về tới chắc khóc hàng đêm quá.
Vì mình bỏ lại tương lai tươi đẹp an bình sau lưng rồi. Lên lưng cọp rồi.
Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012
Sixx:am luvluvluv
"This Is Gonna Hurt" - SIXX:AM
Feels like your life is over
Feels like all hope is gone
You kiss it all away
Maybe maybe
This is a second coming
This is a call to arms
Your finest hour won't be wasted wasted
Hey hey hell is what you make make
Rise against your fate fate
Nothing's gonna keep you down
Even if it's killing you
Because you know the truth
Listen up listen up
There's a devil in the church
Got a bullet in the chamber
And this is gonna hurt
Let it out let it out
You can scream and you can shout
Keep your secrets in the shadows and you'll be sorry
Everybody's getting numb
Everybody's on the run
Listen up listen up
There's a devil in the church
Got a bullet in the chamber
And this is gonna hurt
You got your hell together
You know it could be worse
A self-inflicted murder
Maybe maybe
You say it's all a crisis
You say it's all a blur
There comes a time you've gotta face it face it
Hey hey hell is what you make make
Rise against your fate fate
Nothing's gonna keep you down
Even if it's killing you
Because you know the truth
Nhãn:
Music
[23-06-12] Về "they are not being nice"
Sáng đi ra Colwyn Bay mua sắm =))
Chiều về Sue Ryder.
Có một bà nọ, trang điểm siêu đậm tới mua đồ. Không có gì đặc biệt. Mình không ưa cũng chả ghét. Buổi chiều êm đẹp.
Nhưng Jill (vợ của Andy - trợ lý quản lý của tiệm) bảo là "She was not nice to you" .
Mềnh chả có cảm giác là bà kia có khó chịu hay thô lỗ hay gì đại loại vậy không. Nên mình không có đồng tình đựơc. Có vè như định nghĩ "not being nice" của mình rộng rãi hơn một số người.
Hôm nay Michael với Daine tới. Cô ý bị ung thư và bác ý thì rất buồn. Mình về nhà lúc 5h thì họ đã ăn tối xong. Chris xin lỗi mình rối rít ' '. Mình thì cứ "I don't mind, really." Vì thực sự mình không quan tâm. Đương nhiên là phải ưu tiên Daine chứ. Với cả mình có thời gian đi tắm với skype cho bố (dù internet lag như điên).
Lần mà họ ăn tối trước khi mình về gần đây nhất ... Mình đi Lidl về thấy James và mấy người Trung Quốc ăn xong. Mới 5h30 thôi. Mình ăn nhanh thiệt nhanh xong bay lên phòng. Khóc như con điên. Cắt. Liên lạc với Childline. Đủ trò trên đời.
Lần này mình an lành đi ngủ. Ngủ dậy muốn coi đá banh. Mò xuống nàh thì Chris và James đang xem phim. Quyết định lên lầu xem online. Vài phút sau James gõ cửa hỏi "Are you upset ?" =))
Tôi clean dc 4 tháng rồi ông ạ =))
Nếu 4, 5, 6, 7, 8, 9 tháng trước mà James nhìn ra mình upset, lên phòng kiểm tra thì làm gì có chuyện vòng tay đầy túi, băng cá nhân đủ hình dạng đầy tủ chứ. Thiệt tình hà. Mà hôm nay mình có buồn bã quái gì đâu ="= Hơi bực mình thôi nhưng có phải là lần đầu tiên đâu mà lăn ra khóc như con nít chớ.
Nên nói chung mình cảm thấy buồn cười bỏ mịe =))
Mình thương James với Chris hết lòng. Mềnh ko nói dối đâu. Nhưng mà họ buồn cười quá đi a.
Mình clean dc 4 tháng rồi.
Tháng 9 quay lại mình sẽ đi về đâu ? không biết.
Mình trả tiền cho họ là để họ chăm mình, đệch có phải để họ dạy mình làm sao mới sống tốt. Dù mình khá cảm ơn, nhưng mình tiếc tiền nha ' '
Mình giờ có thể vác ba lô đi chợ ở Colwyn Bay, mua vé xe lửa văng lên Chester, đi bus lên Llandudno, đi bộ tới Penrhyn Bay. Nói chung mình có thể làm nhiều thứ hơn trước.
Nhưng đó đệch có phải lý do mình qua đây =))
Nhưng chuyện đã rồi =))
Fuck.
James hỏi xong làm mình lên cơn chửi thề =))
Chiều về Sue Ryder.
Có một bà nọ, trang điểm siêu đậm tới mua đồ. Không có gì đặc biệt. Mình không ưa cũng chả ghét. Buổi chiều êm đẹp.
Nhưng Jill (vợ của Andy - trợ lý quản lý của tiệm) bảo là "She was not nice to you" .
Mềnh chả có cảm giác là bà kia có khó chịu hay thô lỗ hay gì đại loại vậy không. Nên mình không có đồng tình đựơc. Có vè như định nghĩ "not being nice" của mình rộng rãi hơn một số người.
Hôm nay Michael với Daine tới. Cô ý bị ung thư và bác ý thì rất buồn. Mình về nhà lúc 5h thì họ đã ăn tối xong. Chris xin lỗi mình rối rít ' '. Mình thì cứ "I don't mind, really." Vì thực sự mình không quan tâm. Đương nhiên là phải ưu tiên Daine chứ. Với cả mình có thời gian đi tắm với skype cho bố (dù internet lag như điên).
Lần mà họ ăn tối trước khi mình về gần đây nhất ... Mình đi Lidl về thấy James và mấy người Trung Quốc ăn xong. Mới 5h30 thôi. Mình ăn nhanh thiệt nhanh xong bay lên phòng. Khóc như con điên. Cắt. Liên lạc với Childline. Đủ trò trên đời.
Lần này mình an lành đi ngủ. Ngủ dậy muốn coi đá banh. Mò xuống nàh thì Chris và James đang xem phim. Quyết định lên lầu xem online. Vài phút sau James gõ cửa hỏi "Are you upset ?" =))
Tôi clean dc 4 tháng rồi ông ạ =))
Nếu 4, 5, 6, 7, 8, 9 tháng trước mà James nhìn ra mình upset, lên phòng kiểm tra thì làm gì có chuyện vòng tay đầy túi, băng cá nhân đủ hình dạng đầy tủ chứ. Thiệt tình hà. Mà hôm nay mình có buồn bã quái gì đâu ="= Hơi bực mình thôi nhưng có phải là lần đầu tiên đâu mà lăn ra khóc như con nít chớ.
Nên nói chung mình cảm thấy buồn cười bỏ mịe =))
Mình thương James với Chris hết lòng. Mềnh ko nói dối đâu. Nhưng mà họ buồn cười quá đi a.
Mình clean dc 4 tháng rồi.
Tháng 9 quay lại mình sẽ đi về đâu ? không biết.
Mình trả tiền cho họ là để họ chăm mình, đệch có phải để họ dạy mình làm sao mới sống tốt. Dù mình khá cảm ơn, nhưng mình tiếc tiền nha ' '
Mình giờ có thể vác ba lô đi chợ ở Colwyn Bay, mua vé xe lửa văng lên Chester, đi bus lên Llandudno, đi bộ tới Penrhyn Bay. Nói chung mình có thể làm nhiều thứ hơn trước.
Nhưng đó đệch có phải lý do mình qua đây =))
Nhưng chuyện đã rồi =))
Fuck.
James hỏi xong làm mình lên cơn chửi thề =))
Nhãn:
Feelings
