RSS
Hiển thị các bài đăng có nhãn Feelings. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Feelings. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

Back to life - Eddie Perfect

Cũng thiệt tình bỏ blogger lâu quá =___=

Mình ko giữ hai cái blog cùng lúc dc thì phải

Ờ thì hãy viết lyrics của bài kia mình thích

Okay I wrote down what I listen. English is not my first language so it might be wrong in some parts. Are we cool ? Cool.


Back To Life - Eddie Perfect

You're right beside me tell me why the god above abandoned us.
While we were busy hiding, the universe decided another plan for us.
Is there some reason ? Some shift in the season ?
Couldn't we bring it back to life ?
If somehow we found it, that tape and rewind it, would that make it right ?

Took so long to find you. I'm one step behind you, dragging you back into the light.
Before you drift by love, how about one more trial love ?
Couldn't we bring it back to life ?

No one knows the ending. Everybody's guessing just like you and me.
And since we're all pretending, why don't we pretend that we were meant to be  ?
Let's forget the reason, the shift in the season.
Couldn't we bring it back to life ?
If somehow we found it, that tape and rewind it, would that make it right ?

Took so long to find you. Need I remind you ? We were like ships lost in the night.
Before you drift by love, how about one more trial love ?
Couldn't we bring it back to life ?

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013

Been a long time

lâu rồimới vào blogger. Từ hè năm ngoái blogger bị chặn ở VN nên phải tạo tumblr xong bị ghiền xong không quay lại blogger nữa. Ây dào đây là nơi mình trút bầu tâm sự thường xuyên trong mấy năm qua. Sẽ cố gắng ko bỏ rơi nó như mình đã bỏ cái livejournal.

Ừ thì tiếng anh mình sành sõi hơn nhiều, nhưng thi thoảng dc gõ tiếng việt cũng có cái thú của nó.

Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

Songs that I listed in my playlist called 'Self-harm songs' and a couple of my favourite other songs suicide-related

Title says pretty much everything eh ? And this will be all in English. Jesus Christ, I need to learn how to write in my language again. But well, later. So here we go. Songs are either directly sing about self-harm/ suicide or remotely depressive or just fit my mood. I haven't cut in like three months now btw. Well I lied. But small cuts don't count. The world is always in need of another stupid teenager who post list of songs that she likes. And I'll explain why I love them. Some lyrics will be there just to show he obvious. Last time I check this is a personal blog and well :)) Here I am. Down here are personal ideas and if you don't like don't read. Most can be found on spotify. Some can be found on youtube. All are available somewhere on the internet. These are (for me) fitting to listen to when I'm in a mood. Some are bland and daft but who are you to judge my music taste ?

TRIGGER WARNING. CAN BE TRIGGERING FOR ALL SORT OF THINGS SO PLEASE DON'T READ AND/OR LISTEN TO SONGS.

REPEAT. CAN BE TRIGGERING.

REPEAT. THE OWNER OF THE BLOG IS NOW ON HER WAY TO RECOVERY.

(in no particular order ... well in order of they date I added them into playlist actually)

(cut because well, this will make you read the goddamn trigger warning)


Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

-29-04-13


Nice song ♥

Exam in 3 days

F*ck

But enjoying life.

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

[29-03-13]

Cứ như con mèo ăn vụng vậy =)) Thiệt tình

Chỉ là 1 cái ly thôi mà ~ Có phải cái gì quan trọng đâu ~

Sinh ra đã là gian dối =))

Triggers triggers everywhere shit

Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

he he



Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

[20-03-13]

Còn 10 tuần nữa mình sẽ chia tay UK

Trên đường đi học về, thấy 1 con chim nằm chết.

Cây trụi lá.

Cắt cành.

Hoa đào.

Nghỉ học vẽ.

Aalliiee

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

[30-01-13] Đương xem Johnny Count Down

vì năm mới chưa tới nếu chưa xem Johnny count down

Woohoo yeah yeah mợ nó 22:41 rồi hú là bị chửi cho coi lol

Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012

[24/11/12]


Mình sáng nay mệt lắm. Đi mua đồ. Đi mua kem đánh răng, mua ít kẹo, mua sôcôla nóng. Rồi đi mua kem tẩy lông, mua băng keo cá nhân, mua băng cá nhân loại lớn, mua băng vệ sinh. Rồi đi Boots mua sơn móng tay màu bạc, sơn bóng, một cây son màu hồng nhạt, mascara trong.

Mua kem đánh răng vì hết kem đánh răng. Không có cái gì bực mình bằng hết kem đánh răng giữa đêm.

Mua kẹo vì lâu rồi chưa mua.

Mua kem tẩy lông vì mình là con gái. Con gái phải tẩy lông sạch sẽ. Mình chả biết tại sao lại phải thế. Đang thử kem lên da xem có bị dị ứng không. Nếu không mới dc dùng. Mua sơn móng tay các loại vì mình cảm thấy nữ tính. Mình 17. Ngày xưa chúa ghét đứa nào trang điểm sơn móng tay đi học. Bây giờ sơn móng cả buổi chiều và có nhiều đồ trang điểm hơn mẹ mình cũng nên.

Mình buồn lắm. Vì ông chủ nhà bảo có lẽ mình sẽ hạnh phúc hơn nếu ở nhà Mary. Mình dịch câu đó ra là ổng không muốn nhận mình lắm.

Đi về ngang biển. Trời lạnh lắm. Biển vẫn đẹp. Biển nơi này thường có màu xám vì trời lúc nào cũng âm u. Lạnh thôi. Không có gió.

Mình buồn lắm. Mình mua đồ chuốt bút chì.

Mình về nhà và mượn ông chủ cái tuốc-nơ-vít. Ông chủ từng là kỹ sư mà. Nên ổng chả hỏi han mình cần tuốc-nơ-vít làm cái gì. Ổng cứ đưa cho mình thôi.

Mình tháo đinh khỏi đồ chuốt bút chì để lấy lưỡi dao ra.

Mình lấy ra dc 6 lưỡi, bỏ vào hũ nhỏ, để trong tủ.

Mình muốn cắt. Mình có dao mới. Mình mua băng mới rồi.

Nhưng đồ ăn tối rất ngon và xem tivi rất thích. Merlin rất hay và sôcôla nóng rất ngon. Bà chủ hiền hiền.

Mình đỡ buồn. Ngồi sơn lại cái móng bị hỏng. LÀm bài tập. Nghe nhạc Trịnh. Mình không cắt. Hình như cả tuần chưa cắt (nhiều) lần nào. Giỏi không.

Callbs.ca

Call it bullshit. Because it is. Damn it.

Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012

25-10-12

Wherever you are, you;ll have good days and bad days.

Agree.

But the thing is, I only remember bad days. Those bad feelings haunt me. I feel the urge. It blurs the pain.

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Sad Song - Christina Perri



Perfect song a me ' '
I'm proud that I love Christina Perri ' '

"Sad Song"

Today I'm Gonna write a sad song,
I'm gonna make it really long
So that everyone can see,
That I'm very unhappy.

I wish I wasn't always wrong
I wish it wasn't always my fault
But the finger that you're pointing
Has knocked me on my knees
And all you need to know is

I'm sorry it's not like me,
It's maturity that I'm lacking
So don't, don't let me go
Just let me know that growing up goes slow

I wonder what my mom and dad would say,
If I told them that I cry each day.
But it's hard enough to live so far away.

I wish I wasn't always cold
I wish I wasn't always alone
When the party is over,
How will I get home?
And all you need to know is

I'm sorry it's not like me,
It's maturity that I'm lacking
So don't, don't let me go
Just let me know that growing up goes slow

If all the rules were made to bend
And you swore you were my friend
Now I have to start all over again

Cause though it's going to take your place
And I'm scared I'll never save
All the pieces of love we made

And I'm so sorry, it's not like me
It's maturity that I'm lacking
So don't, don't let me go
Just let me know that I can slip and fall
And you won't let me go
Just let me know that growing up goes slow

And I'm so sorry
It's not like me
It's maturity that I'm lacking
So don't, don't let me go
Just let me know that growing up goes slow.

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2012

Về IB và sự kinh hoàng của nó


Nhưng mà này, mình sẽ vượt qua thôi ♥

Ồ mình bắt đầu viết một cái fic Sherlock. PG-13. Self harm. Tên "In it together".

Sau khi mình thoa kem tiệt trùng rồi băng mấy cái vết cắt của bàn thân lại, mình sẽ viết một chapter mới.

Khi nào có thời gian và ý tưởng thôi.

http://archiveofourown.org/works/526526

There we all go.

Mềnh muốn dịch ra tiếng Việt nhưng mà "cắt" nghe thê thảm quá mà "rạch" cũng chả khá hơn gì, "đốt" nghe ghê rợn quá mà cái hành động cầm bình xịt (các loại) xịt ở khoảng cách gần để gây phỏng tiếng việt gọi là gì ... Mềnh định cho Mycroft bulimic =)) Dịch ra là gì đây ... cuồng ăn vô độ theo vdict thì nghe kỳ quá ...  Anderson anorexic =))

Nói chung sẽ cố gắng đem hết hiểu biết về những vấn đề của một số thanh thiếu niên vào đấy =)) Cứ từ từ.


Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

Lâu ngày không gặp ♥


Ở VN ko vào blogpost dc nên từ bỏ blog này 2 tháng. Trong thời gian đó đã tìm ra vui thú của tumblr. Có thể sẽ ko update blog này thường xuyên như trước. Nhưng mà ♥ Ta vẫn yêu em ♥

Hôm qua lại thế. Sau 5 tháng rưỡi. Không đáng. Nhưng đã lỡ rồi ♥

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2012

Again xD



DisorderRating
Paranoid:Low
Schizoid:Low
Schizotypal:Moderate
Antisocial:High
Borderline:Moderate
Histrionic:High
Narcissistic:High
Avoidant:High
Dependent:Moderate
Obsessive-Compulsive:Moderate

-- Personality Disorder Test --
-- Personality Disorder Information --



Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012

[29-06-12]


Things are always easier when you have somebody to blame.

Because although thing fucks itself up, it won't sort itself out.

And people are tired of your rambling on and on about how tired you are.

They want a nice girl. Definitely not you.

So nobody is there to blame ? Or maybe there is one.

You.

Me.

Yes.

It's all my faul that things around me fucked up. It must be my fault. Whose else can it be ?


I'm a bad girl, bad attitude, lazy, doesn't work hard enough. If only I work hard enough.


I can never make my parents proud. I'm just a burden on their shoulder.


I'm happy I'm alive. But it seems that I don't deserve any of it.

No I don't. Really.


When I was 13. I started hurting myself. Math class. Compass.


Daddy found out. I lied about it.


But I realized daddy care. So I kind of stop.


I forgot to tell Mum she received an important message one day, few months after perhaps. 


Mum was angry with me. Uncle was angry with me. I was angry with myself. Compass.


I start wearing bracelets to hide the small short red lines. 


Didn't bleed or anything. But leave mark and bit of scar. 


Then one day I accidently cut myself from falling of the chair and hit my hand on the sharp side of the table.

Compass to make it bigger.

Then I got mad at myself for failing Chemistry, probably a year later. Compass. Ankle.

Somehow I got a friend involve. She cut. Deeper. More regularly. Greater pain.

Nevermind.

Then it faded away.


Then I was in high school.


Compass again.


Didn't hurt much. Wear bracelets reagularly nonetheless.


Then I go study abroad.


After the first month clean, I started cutting.


Knife ? Paper knife. Proper blade.


Longer cut.


It's always cold here. I can wear long-sleeved all the time. No one cares.


Daddy is not here. There's no worries.


I don't have to hide.


Bracelets. More bracelets.


Cut. Longer. Deeper. Not enough to even need antiseptic cream. But well.


I'm such a whim. Never cut deep enough ?


Never need medical attention ?


I'm a light case. Chill out guys. And I'm confident I can stop myself.


Christmas. Worst cutting ever (And not even need any care. Light case)


Then clean for two months. How amazing.


I only cut once or twice a month anyway. Cuts need about 2 months to dissapear completely.


I refuse to wash dishes when people are around. 


I kind of want you to recgonize. No you didn't.


I'm frighten to death because you're professional educator.


I'm scared because you judged a friend of you who cut 20 years ago.


So well. Long-sleeved. Bracelets.


It seems like you misunderstood me. I don't enjoy wearing bracelets nor I have any passion with them.


I started wearing bracelets because I need to hide my cuts. Idiots.


Why do you keep giving me bracelets as presents ? You want me to cut more ?


And then I relapse.

And then I relapse again.

And then I stop.

It has been 4 months or more. I stopped. I survive on the thought that I'm going home.

Daddy cares. Mummy cares. Brother probably cares too.

And when I'm back here in September. I'll cut for the 6 months I have suffered.

And things fucked up anyway. It will just get more and more hellish over time.

Why do I have to care about where to live ? Because nobody else care you fuckhead whimsy bitch.

Why did I come here in the first place ? Wrong decision, my dear. Deadly wrong.

Tiger's back. Can't get down.


It sometimes hurt like hell. 


Cry much more often.


And that's it. ?



Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

[23-06-12] Về "they are not being nice"

Sáng đi ra Colwyn Bay mua sắm =))

Chiều về Sue Ryder.

Có một bà nọ, trang điểm siêu đậm tới mua đồ. Không có gì đặc biệt. Mình không ưa cũng chả ghét. Buổi chiều êm đẹp.

Nhưng Jill (vợ của Andy - trợ lý quản lý của tiệm) bảo là "She was not nice to you" .

Mềnh chả có cảm giác là bà kia có khó chịu hay thô lỗ hay gì đại loại vậy không. Nên mình không có đồng tình đựơc. Có vè như định nghĩ "not being nice" của mình rộng rãi hơn một số người.

Hôm nay Michael với Daine tới. Cô ý bị ung thư và bác ý thì rất buồn. Mình về nhà lúc 5h thì họ đã ăn tối xong. Chris xin lỗi mình rối rít ' '. Mình thì cứ "I don't mind, really." Vì thực sự mình không quan tâm. Đương nhiên là phải ưu tiên Daine chứ. Với cả mình có thời gian đi tắm với skype cho bố (dù internet lag như điên).

Lần mà họ ăn tối trước khi mình về gần đây nhất ... Mình đi Lidl về thấy James và mấy người Trung Quốc ăn xong. Mới 5h30 thôi. Mình ăn nhanh thiệt nhanh xong bay lên phòng. Khóc như con điên. Cắt. Liên lạc với Childline. Đủ trò trên đời.

Lần này mình an lành đi ngủ. Ngủ dậy muốn coi đá banh. Mò xuống nàh thì Chris và James đang xem phim. Quyết định lên lầu xem online. Vài phút sau James gõ cửa hỏi "Are you upset ?" =))

Tôi clean dc 4 tháng rồi ông ạ =))

Nếu 4, 5, 6, 7, 8, 9 tháng trước mà James nhìn ra mình upset, lên phòng kiểm tra thì làm gì có chuyện vòng tay đầy túi, băng cá nhân đủ hình dạng đầy tủ chứ. Thiệt tình hà. Mà hôm nay mình có buồn bã quái gì đâu ="= Hơi bực mình thôi nhưng có phải là lần đầu tiên đâu mà lăn ra khóc như con nít chớ.

Nên nói chung mình cảm thấy buồn cười bỏ mịe =))

Mình thương James với Chris hết lòng. Mềnh ko nói dối đâu. Nhưng mà họ buồn cười quá đi a.

Mình clean dc 4 tháng rồi.

Tháng 9 quay lại mình sẽ đi về đâu ? không biết.

Mình trả tiền cho họ là để họ chăm mình, đệch có phải để họ dạy mình làm sao mới sống tốt. Dù mình khá cảm ơn, nhưng mình tiếc tiền nha ' '

Mình giờ có thể vác ba lô đi chợ ở Colwyn Bay, mua vé xe lửa văng lên Chester, đi bus lên Llandudno, đi bộ tới Penrhyn Bay. Nói chung mình có thể làm nhiều thứ hơn trước.

Nhưng đó đệch có phải lý do mình qua đây =))

Nhưng chuyện đã rồi =))

Fuck.

James hỏi xong làm mình lên cơn chửi thề =))

Thứ Hai, 18 tháng 6, 2012

[18-06-12]


Just because you tell me I'm beautiful doesn't necessary means I am.

It's no help saying "You're beautiful, sweetheart" to a person full of scars, fat and terrible.

Just saying.

[No one said anything to me. This is just my tumblr-browsing moment]

[18-06-12] Frustating situation I find myself in

Khi mà người ta phải lo chốn ở cái ăn thì người ta sẽ không màng đến sự phát triển trí tuệ toàn diện. Ờ đó. Và khi một người đang học cách tự chăm sóc bản thân, cô ta sẽ giấu mọi rắc rối của mình đến khi không thể giấu được nữa.

James bảo năm sau sẽ không nhận mình nữa. Ôi bà mẹ nó. Xin lỗi vì chửi.

Mình không trách họ được. Mình chỉ là trả tiền để ở. Mình không quan hệ gì với họ. Họ không có trách nhiệm gì với mình. Họ có quyền tận hưởng cuộc sống của họ. Mình ra sao thì cũng không phải chuyện họ lo.

Mà trách ai được đây ? Không có ai cả. Không phải là lỗi của ai cả. Vì đời là đống shit thôi =)) Phải không ? Mình dùng từ ngữ thô tục quá.

Nhưng mà hồi Giáng Sinh mình đã nghĩ như thế, và cắt. Hai tuần nữa mình về VN rồi nên sẽ không cắt đâu.

Có điều cái cảm giác muốn cắt mà không muốn cắt (thiệt loạn ghê) làm mình khó chịu chỗ bụng. Cứ như đang cai nghiện =)) Mà có cắn nhéo ngắt gì đó cũng không dc. Sẽ bầm. Bầm cũng cần mấy tuần mới khỏi hẳn. Mà cứ cái đà này mình sẽ suy sụp sớm thôi. Nên không bắt đầu sẽ không phải kết thúc.

Khó chịu nơi bao tử. Có cảm giác như mình dek có nên sống vậy =))

Vì rằng thì là mình không đáng (và không) được yêu thương. Mình học không giỏi, thể thao không giỏi, nói chung cái gì cũng bết bát. Lại không biết nấu ăn. Lại sợ lạnh. Lại lười biếng. Lại bừa bãi cẩu thả. Nói chung mình không đáng sống không đáng không đáng.

Hoặc là đáng sống, và đáng nhận hết cái mớ shit đời quăng cho mình. Cứ coi như là chuộc lỗi vì đã dc sinh ra.

Mình hạnh phúc vì được sống, nhưng mình không xứng không đáng a.

Có cảm giác thật thấp kém. Mình muốn cắt. Ngực mình khó chịu. Và mình phải tự cứu mình trước khi trời cứu. Có trời biết ổng có cứu mình hay không. Hay là mình sẽ tuột dốc không phanh va đầu vào đá chết tại chỗ. Tệ hơn là sẽ sống đời thực vật cho hết cái đời này. Ngực khó chịu quá.

Mình muốn khóc. muốn chết ... à thì ko muốn chết mấy, nhưng nếu phải chết ngay bây giờ dám mình sẽ đi thật a =))

Ai đó đến cứu mình được không ? Được không ?

Nếu mình muốn chết, có phải mình nên chết đi, vì nếu mình có chết cũng không có ai quan tâm không ? Mình không có gì đặc biệt cả, không xuất sắc, không gì cả... không gì cả ...

Khó thở a.

Tại sao chứ ? ... Tại sao không ?

Không có trách ai được đâu. Chỉ có tự trách bản thân. Ờ mày là một đứa thấp kém thiểu năng. M không xứng đáng. Không xứng đáng. Mày xấu xa ích kỷ. Chết đi.

Chết đi ...

Mình muốn cắt ; ;

2 tuần ...

Ờ và lại khóc ; ;




Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

[17-06-12] Trái gió trở trời

Hôm qua điên lên nên đeo vòng vào cổ chân =)) Mà thôi chúng ta không bàn đến những ngày mình lên cơn thần kinh.

Với cả ăn uống không đầy đủ. Cái cảm giác mệt lả vì đói nhưng dek có muốn mò xuống bếp kiếm đồ ăn vì đang muốn ở một mình =)) Bởi vậy mới nói, sợ người mà. Về VN phải ăn cho thiệt nhiều mới dc.

Extended essay chưa mó tới. Mình teo chắc luôn.

Cái cổ chân đau a ; ;

Muốn nghe Mama do của Pixia Lott ghê a ="=

"What would my daddy say ... if he knew I'm hurt this way"

Nản ghê. Có cảm giác thê thảm thế nào á. Muốn bỏ cuộc =)) Có điều không có đường về. Không còn đường lui. Có chết cũng phải nhắm mắt bước tiếp. Khổ lắm.

Mệt rồi. Mệt lắm. Lên cơn rồi mà. Nhưng sẽ không cắt. Làm gì khác nhưng sẽ không cắt. Tháng 9 mới cắt lại. Ừ.

Nếu mình nói cho ông bà chủ nhà này biết mình hay ngồi trong nhà họ, vừa khóc vừa cứa =)) Họ sẽ nghĩ gì nhỉ ? Ôi người đàn bà sắt thép aka bà host mother của tôi. Bà ý làm việc với trẻ tự kỳ mà nhỉ. Nên chả có dọa sợ hay đào được từ bà ý chút thương cảm nào đâu. [Mình nghi bả sẽ lên kế họach giám sát mình ngay lập tức. Mặt không biến sắc.] Còn ông chủ nhà thì sẽ nhìn mình kinh tởm =)) Họ sẽ không cảm thông, họ sẽ nghĩ mình cần dc chữa trị =)) Get over it. Bloody hell ....

Còn ba mẹ mình ? Có chết cũng không nói ="=. Họ thật sự tuyệt vời. Mình không xứng. Mình không thể làm cho họ tự hào. Nên ít ra sẽ không làm cho họ buồn ha ?

Mình muốn có ai đó ôm mình, ấm áp. Nhưng mà không có ai hết.

Ai đó ôm mình ngủ, sáng hôn trán mình, sờ tóc mình ...

Nói chung là trẻ con chưa lớn =))

Đau a Đau ...






Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

[15-06-12] Life of Pi, A study in Lavender, The fault in our stars


Bị vì rằng thì là mình muốn tập viết review sách. Có điều sách tiếng Anh đọc lâu bỏ bà nó ra ="= Trình tiếng Anh của mình chưa tới. Nên thôi viết suy nghĩ ngắn gọn mỗi ngày trước.

Life of Pi

Sáng nay tìm ra trong thư viện.

Có đoạn mình nhớ nói về tự do. Và rằng thú trong sở thú không cần "tự do". Nếu bạn cầm chổi đuổi người ra khỏi nhà bảo "Mày được tự do rồi. Đi ngay." thì sao ? Thật là không dễ thương chút nào =)) Thế nên có một chốn an toàn êm đẹp không phải là mất tự do.

Với cà "I am who I am" và "Ian Hoolihan" =))

Nick name Pi, thường gọi 3.14 =))

A study in lavender

Quà sinh nhật. Đương đọc. Với hình ảnh Jeremy Brett và David Burke trong đầu =)) Cái màn về gay prostitute thời Victoria khá ổn. Cái cách tác giả nói về vấn đề nhạy cảm một cách ... có giáo dục ? và rất nhẹ nhàng. Nên dù mấy trang nói về cách anh chàng ý được nhận nuôi, bị ngược đãi, bị bắt tiếp khách mỗi đêm cũng khá dễ chịu. (Vừa đọc vừa xem Euro)

The fault in our stars - John Green

Mới đọc chưa cho ý kiến dc. Quà cho Ann =))