Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012
Faith [27-04-12]
This song is so nice with pasta xD
Well I guess it would be nice If I could touch your body I know not everybody Has got a body like you Oh, but I've got to think twice Before I give my heart away And I know all the games you play Because I play them too Oh but I Need some time off from that emotion Time to pick my heart up off the floor And when that love comes down without devotion Well it takes a strong man baby But I'm showing you the door 'cause I gotta have faith... Baby, I know you're asking me to stay Sayin' please, please, please, don't go away You say I'm giving you the blues Maybe, you mean every word you say Can't help but think of yesterday And another who tied me down to loverboy rules Before this river becomes this ocean Before you throw my heart back on the floor Oh baby I reconsider my foolish notion Well I need someone to hold me But I'll walk for something more Yes I've got to have faith... Before this river becomes this ocean Before you throw my heart back on the floor Oh baby I reconsider my foolish notion Well I need someone to hold me But I'll walk for something more 'cause I gotta have faith...
Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012
[26-04-12] Ờ thì Bao Thanh Thiên :))
Tạc nhật tượng na đông lưu thuỷ, Ly ngã viễn khứ bất khả lưu. Kim nhật loạn ngã tâm, Đa phiền ưu. Trừu đao đoạn thuỷ thuỷ cánh lưu, Cử bôi tiêu sầu sầu cánh sầu. Minh triêu thanh phong tứ phiêu lưu. Do lai chỉ văn tân nhân tiếu, Hữu thuỳ thính đáo cựu nhân khốc. Ái tình lưỡng cá tự, Hảo tân khổ. Thị yếu vấn nhất cá minh bạch, Hoàn thị yếu trang tố hồ đồ. Tri đa tri thiểu nan tri túc. Khán tự cá uyên ương hồ điệp, Bất ưng cai đích niên đại. Khả thị thuỳ hựu năng bài thoát nhân thế gian đích bi ai? Hoa hoa thế giới, Uyên ương hồ điệp. Tại nhân gian dĩ thị điên, Hà khổ tái thượng thanh thiên, Bất như ôn nhu đồng miên.
Hai câu "Trừu đao đoạn thuỷ thuỷ cánh lưu, Cử bôi tiêu sầu sầu cánh sầu." là từ thơ Lý Bạch ra ~
Tuyên Châu Tạ Diễu lâu tiễn biệt Hiệu Thư Thúc Vân
Khí ngã khứ giả Tạc nhật chi nhật bất khả lưu Loạn ngã tâm giả Kim nhật chi nhật đa phiền ưu Trường phong vạn lý tống thu nhạn Đối thử khả dĩ hàm cao lâu Bồng lai văn chương Kiến An cốt Trung gian Tiểu Tạ hựu thanh phát Cụ hoài dật hứng tráng tứ phi Dục thướng thanh thiên lãm minh nguyệt Trừu đao đoạn thuỷ thuỷ cánh lưu Cử bôi tiêu sầu sầu cánh sầu Nhân sinh tại thế bất xứng ý Minh triêu tàn phát lộng biên chu.
Trên lầu Tạ Diễu ở Tuyên Châu tiễn biệt Hiệu Thư Thúc Vân
Người ơi sao bỏ ta đi Ngày qua đã mất còn chi hỡi người? Làm lòng ta rối bời bời Ngày nay thêm nặng, khôn vơi nỗi buồn. Gió dài, cánh nhạn bay luôn Lầu cao nhìn cảnh ta tuôn rượu sầu. Văn chương Bồng, Kiến An cốt cách Thơ Ông Tạ, trong vắt thanh cao Nhàn rỗi, nổi hứng làm sao Bay thẳng trời cao bắt vầng trăng lạ Rút đao chém nước, nước càng mạnh Nâng chén tiêu sầu, sầu lại thêm. Đời không thoả ý nhiều phen Sớm mai xoã tóc theo thuyền lênh đênh.
Mềnh thì ưa ai đó dịch "Rút đao chém nước, nước cứ/càng chảy. Nâng chén tiêu sầu, sầu lại/càng sầu"
Thứ Năm, 26 tháng 4, 2012
[26-04-12] Ừ đấy
Mình là một đứa ích kỷ ngạo mạn xấu xa và ngu ngốc.
Nhưng không sao.
Suy nghĩ một chút sẽ thấy rằng việc mình ghét bản thân có thể là điều ít ích kỷ nhất mà mình đã làm trong đời. Vì mình ghét bản thân giùm xã hội. Nhưng mà cái đáng chết là mình bị bệnh yêu thương bản thân. KHông tới mức hai nhânj cách nhưng thực sự rất đối lập. Kiểu như ba giây trước chỉ muốn kiếm con dao mà rạch dọc cái mạch máu xanh xanh, ba giây sau lại tự tha thứ, tự an ủi và cho phép bản thân tiếp tục tồn tại.
Nhưng là yếu hèn, sợ chết gì đó, nên không có khả năng trừ hại cho quốc gia thế giới. Ghét bản thân thì cao lắm cũng chỉ tới mức cứa nhè nhạ đủ cho rỉ ra nửa giọt máu thôi. Chả có chút thành ý nào. Ngay cả trù ẻo bản thân, kêu gọi bản thân đi chết đi cho đỡ chật đất cũng không làm được. Cái sự ích kỷ nó bám rễ đầy lục phủ ngũ tạng rồi.
Ích kỷ đến như thế, nhìn dơ mắt, cảm thấy thật ghê tớm.
Nhưng mà có tởm bản thân tới đâu thì ngày ngày vẫn phải chà răng rửa mặt, tắm táp thay quần áo. Cái vòng luẩn quẩn nho nhỏ đáng yêu của cuộc sống văn minh đầy rối loạn.
Nhìn vào gương, mỉm cười, xong muốn tự xóa sổ bản thân, đập bể gương. Mà có nghĩ thế nào, có cố gắng tự tử bằng niềm tin thế nào đó thì cuối cùng cũng lại nhìn gương mỉm cười. Ây da, "đó là số phận không ai có quyền được làm khác".
"I know all the games you play, because I play them too"
Mình có vài đứa bạn. Và bọn họ, thật đáng ngạc nhiên, đều có một mặt cực kỳ nguy hiểm và đáng sợ, song cũng đáng ngưỡng mộ. Mình đã ngọa mạn tự phụ tự kiêu tự cao như thế đấy, đã không nhận ra sự tuyệt vời lấp lánh của những người bạn quanh mình. Vì nếu nhận ra, mình đã tự lu mờ bản thân rồi núp bóng chứ không tỏ vẻ ta đây đâu. Ờ, họ chắc cũng lờ mờ nhận ra những điểm chói lòa ở nhau, nên phải cố gắng trở nên thật mờ nhạt bên nhau.
Sự sắc sảo, thông minh, cần cù, kiên trì, nói chung là mấy từ ngữ rồng bay phượng múa nhất mấy đứa bạn mình đều có. Mà giảo hoạt, ngoan trá cũng có luôn. Không đứa nào thật tâm mà sống cả, còn mình đây đã quá ngây thơ rồi. Vậy đó, và bị lừa dối ngọt ơ. Ngọt như dao nhỏ cắt vào ổ bánh vậy. Cái mùi gọt ngào ứa ra đến phát ngán. Nhưng tất cả mọi người đều yêu thích bánh, ấy lạc đề.
Kim Ngưu, hai Song Tử và Sư Tử. Nghe có giống bộ tứ tài ba nào không ?
Hai đứa Song Tử, cái chủng loài thích thêm mắm dặm muối vào cuộc đời cho nó đỡ ngán đỡ buồn, vô tình thêmmắm dặm muối vào mối quan hệ với nhau. Vài câu lỡ lời có thể làm rạn nứt cái "mối quan hệ" đó. Như khi nhận ra sự dối trá lừa lọc từ trong bản chất của chính mình. Khi nhận ra rằng tôi rất ích kỷ và xấu xa, cô có lẽ đã rất rất ghét tôi, và chúng ta từ lâu chỉ làm bạn để không phải cô độc mà bước đi thôi. Nói vậy chứ cả hai đứa đều rất ưa đi một mình, thiệt là tự phản đối bản thân. Mâu thuẫn quá.
Và mình dek có muốn viết tiếp nữa ~
-----
Essay chưa viết xong, nghiêm trọng rồi đây.
Nhưng không sao.
Suy nghĩ một chút sẽ thấy rằng việc mình ghét bản thân có thể là điều ít ích kỷ nhất mà mình đã làm trong đời. Vì mình ghét bản thân giùm xã hội. Nhưng mà cái đáng chết là mình bị bệnh yêu thương bản thân. KHông tới mức hai nhânj cách nhưng thực sự rất đối lập. Kiểu như ba giây trước chỉ muốn kiếm con dao mà rạch dọc cái mạch máu xanh xanh, ba giây sau lại tự tha thứ, tự an ủi và cho phép bản thân tiếp tục tồn tại.
Nhưng là yếu hèn, sợ chết gì đó, nên không có khả năng trừ hại cho quốc gia thế giới. Ghét bản thân thì cao lắm cũng chỉ tới mức cứa nhè nhạ đủ cho rỉ ra nửa giọt máu thôi. Chả có chút thành ý nào. Ngay cả trù ẻo bản thân, kêu gọi bản thân đi chết đi cho đỡ chật đất cũng không làm được. Cái sự ích kỷ nó bám rễ đầy lục phủ ngũ tạng rồi.
Ích kỷ đến như thế, nhìn dơ mắt, cảm thấy thật ghê tớm.
Nhưng mà có tởm bản thân tới đâu thì ngày ngày vẫn phải chà răng rửa mặt, tắm táp thay quần áo. Cái vòng luẩn quẩn nho nhỏ đáng yêu của cuộc sống văn minh đầy rối loạn.
Nhìn vào gương, mỉm cười, xong muốn tự xóa sổ bản thân, đập bể gương. Mà có nghĩ thế nào, có cố gắng tự tử bằng niềm tin thế nào đó thì cuối cùng cũng lại nhìn gương mỉm cười. Ây da, "đó là số phận không ai có quyền được làm khác".
"I know all the games you play, because I play them too"
Mình có vài đứa bạn. Và bọn họ, thật đáng ngạc nhiên, đều có một mặt cực kỳ nguy hiểm và đáng sợ, song cũng đáng ngưỡng mộ. Mình đã ngọa mạn tự phụ tự kiêu tự cao như thế đấy, đã không nhận ra sự tuyệt vời lấp lánh của những người bạn quanh mình. Vì nếu nhận ra, mình đã tự lu mờ bản thân rồi núp bóng chứ không tỏ vẻ ta đây đâu. Ờ, họ chắc cũng lờ mờ nhận ra những điểm chói lòa ở nhau, nên phải cố gắng trở nên thật mờ nhạt bên nhau.
Sự sắc sảo, thông minh, cần cù, kiên trì, nói chung là mấy từ ngữ rồng bay phượng múa nhất mấy đứa bạn mình đều có. Mà giảo hoạt, ngoan trá cũng có luôn. Không đứa nào thật tâm mà sống cả, còn mình đây đã quá ngây thơ rồi. Vậy đó, và bị lừa dối ngọt ơ. Ngọt như dao nhỏ cắt vào ổ bánh vậy. Cái mùi gọt ngào ứa ra đến phát ngán. Nhưng tất cả mọi người đều yêu thích bánh, ấy lạc đề.
Kim Ngưu, hai Song Tử và Sư Tử. Nghe có giống bộ tứ tài ba nào không ?
Hai đứa Song Tử, cái chủng loài thích thêm mắm dặm muối vào cuộc đời cho nó đỡ ngán đỡ buồn, vô tình thêmmắm dặm muối vào mối quan hệ với nhau. Vài câu lỡ lời có thể làm rạn nứt cái "mối quan hệ" đó. Như khi nhận ra sự dối trá lừa lọc từ trong bản chất của chính mình. Khi nhận ra rằng tôi rất ích kỷ và xấu xa, cô có lẽ đã rất rất ghét tôi, và chúng ta từ lâu chỉ làm bạn để không phải cô độc mà bước đi thôi. Nói vậy chứ cả hai đứa đều rất ưa đi một mình, thiệt là tự phản đối bản thân. Mâu thuẫn quá.
Và mình dek có muốn viết tiếp nữa ~
-----
Essay chưa viết xong, nghiêm trọng rồi đây.
Nhãn:
Feelings
Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012
[22-04-12] Epic fail
Sáng đi bộ tới Penrhyn Bay. Mệt mờ mắt.
Chiều trời hơi mưa → bắt bus → ko để ý đi xuống nên dc chở thẳng lên Llandudno → Đi bộ về Craig-y-don → bắt bus về Rhos
Lỡ 1 buổi học khiêu vũ.
Vài dc một ngày siêu epic :)) Đi chơi không coi ngày mà :))
Nhãn:
Feelings
