RSS

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

[27-11-11] Biển

Sáng đi dạo. Có nắng mừng chết dc.

Dù gió hơi lạnh, nhưng ít ra trời vẫn xanh trong.

Đi bộ ra bờ biển. Thật sự biển ở đây rất đẹp.

Biển xanh trước mặt bao la biển - Tố Hữu


Không có người tắm biển do quá lạnh. Không có rác rến dưới biển. Chỉ có mấy con tàu nhỏ nhỏ neo gần bờ dập dềnh. Không có cả sóng, mặt nước chỉ nhấp nhô tí chút. Bọt biển khi nước nhồi vào bờ đá.

Biển rộng lắm, tít cả đằng xa mù sương.

Bảo mình ngồi ghế nhìn biển cả ngày dám cũng ngồi nhìn. Chỉ là lạnh quá thôi.

-----

Hôm qua mua một đống viên nén vitamin, dầu cá các loại về bổ sung năng lượng.

Hôm nay mua sinh tố với nước ép táo.

LA la la đời đẹp quá

-----

Sáng đông rồi, mốt sẽ lạnh lắm đây. Mình càng lúc càng giống người Anh, nghĩ quanh nghĩ quẩn nghĩ hoài cũng phải nghĩ tới thời tiết a.

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

[25-11-11] You don't like company ?

Christine hỏi :"You don't like company ? What's your problem ?"

Tại mình không hiểu tiếng Anh hay sao mà chữ problem nó hơi làm mình đau thế nhỉ ?

*nhớ lại khi bé*

Ờ, hồi xưa ở nhà thường mình ăn cơm một mình, cao lắm là hai ba người. Nói chuyện phiếm khi đang ăn thì cũng có đấy, nhưng mà họ là những người thân thiết nhất.

Nếu ngồi ăn với bạn, gặp thời thì nói năng vui vẻ, không thì tự biết thân mà bưng cơm ra chỗ khác ngồi.

Ngồi ăn với anh chị em trong nhà, cố gắng nói chen nói nhảm cho được vài câu rồi nhận ra họ không muốn nói chuyện với mình lắm nên ngồi im lặng mà ăn.

Tôi bảo là người thân ruột thịt với bạn bè chung lớp còn không ưa tôi khi tôi nói chuyện huyên thuyên lải nhải, thì một đám ngưồi lạ sẽ không ghét tôi sao ?

Bảo tôi hòa nhập ? Chỉ cần cố gắng làm cho người khác hiểu mình, nói nhiều một chút thì họ sẽ y như rằng "Con bé này nhiều chuỵện vô duyên không nữ tính hư hỏng"

Dù có muốn nói chuyện, hòa nhập, đờn ca nhảy nhót gì đó cũng không dám.

Chuyện tốt nhất là nên im lặng nhìn, cố gắng trở nên vô hình, đợi xong xuôi sẽ được về nhà đóng cửa lại. Cứ mà chĩa mũi vào chuỵện thiên hạ, nói năng lung tung sẽ bị ghét, bị nói xấu, bị bỏ rơi đó.

I sit alone in a corner because it feels better then sitting in the middle of a crowd and not being noticed.


So true it's sad.

Nếu không nói gì cả, lặng im nhìn mọi người vui vẻ, lặng lẽ rút êm, chui vào phòng đóng cửa, vẫn sẽ dễ chịu hơn ngồi đó, ra sức bắt chuyện, như cún nhỏ đáng thương bị bỏ rơi cầu xin cứu giúp vậy :)) nhưng không ai quan tâm.

Cái cảm giác lạc lõng trong đám đông, đau đớn hơn ngồi torng phòng trùm mền nhiều lắm.

[Đang ngụy biện cho sự khó ở khó dạy bảo cứng đầu cứng cổ của bản thân đây.]

[25-11-11]

Ngày càng thấy khả năng ngữ văn tiếng Việt của mình tồi tệ.

Không hề có ý ngụy biện vì đang ở nước ngoài

Chỉ muốn tự nguyền rủa bản thân một chút.

Đi toong rồi cái giấc mơ viết văn hay như thiên hạ, đạt được trình độ u sầu tuyệt đối và dần trở nên trong suốt đáng ngưỡng mộ.

Mình viết mà đọc lại còn muốn phát chửi.

That's what we call "life"

[25-11-11] Friday

Ờ, tại vì đi dạo lòng vòng, đọc blog người khác, thấy thiên hạ bàn chuyện thời sự thế gian nên cũng muốn viết cái gì đó có tính chất nghiêm túc trá hình trên blog của bản thân. Dù biết chả có ai đọc đâu mà, vì thế cứ viết đại bậy bạ cho thỏa lòng ham học hỏi ~

[Nói thế nghĩa là, dù nói không muốn lòng vẫn mong chờ một ngày ai đó phát hiện ra mình đang ở đây]

-----

Cứng quá thì gãy
Mềm quá nó bảo mình hèn
Vừa cứng vừa mềm nó bảo mình hai mặt
Mà không cứng không mềm thì chả ra cái ôn gì


-----

Người Anh quan tâm tới thời tiết.

Bị vì ?

25/11/11

Sáng nhìn thấy ngoài cửa sổ có nắng, hớn ha hớn hở chà răng rửa mặt thay đồ. Ây, lâu rồi không có chút ánh mặt trời nào nên đang lo bị thiếu vitamin D hay trầm cảm mùa đông.

Mặc áo ngắn tay, vác mớ áo khoác xuống dưới nhà.

Mở cửa ra vườn, tắt nắng, trời lạnh cỡ 4 5 độ chi đó. Nói chung siêu thất vọng, lết thết vô nhà mặc áo khoác. Thế là rồi giấc mơ tạo thêm vitamin D cho bản thân.

Đi bộ tới trường thì gió quất không thở được, thiệt kinh dị. Áo khoác da giữ ấm chứ không chắc gục giữa đường rồi gió thổi cho lăn đi mất.

Ngồi trong trường thì thấy nó mưa, xong thì mưa đá. Lúc di chuyển thì ngoài trời vừa lạnh vừa ướt. Vừa thấy trời xanh mây trắng, vừa bị mưa tạt, vừa bị gió thổi, vừa được ít nắng chiếu vào.

Rain fell on me under the sun.


Yep yep.

Rồi thì đi học về trời xanh mây cam. Màu cam đúng fake nhưng đó là sự thực. Gió thổi làm hai má lạnh cóng. Được cái trời trong không có sương. Đi ngang nghĩa trang nhìn thấy biển và Llandudno.

-----

Ây dào ơi.

Mình hy vọng và mong đợi gì chứ ? Họ sẽ mỉm cười với mình à ?

Hạnh phúc chỉ dành cho ai biết nắm bắt đấu tranh giành giật nó.

Ừ thế, mà đây lại lười biếng hèn nhát sợ sệt ngụy biện gì đó đó mà cứ ngồi bó gối trong góc. Nguyên người toát ra âm khí. Cứ như xua đuổi người khác. Ngay cả chào xã giao cũng không làm.

Ngồi đó chở xem có ai chào mình, thăm hỏi mình, yêu thương quan tâm mình.

Đúng là ngu mà tỏ ra nguy hiểm hen :))

Đời mà. Tự thấy mình ngu nhưng ngụy biện rằng sửa không được.

Vậy nên, có chút mong chờ người khác cũng chửi mình.

[Nói thế là hy vọng có ai đó hiểu cho. Con gái mà.]

-----

Hôm nay lắm người nhìn mình với ánh mắt khác lạ ghê.

-----

Chán nản tột cùng :))

-----

Phải mần văn về Thought - Fox.

Thôi bảo là thơ việt nam ít ra nó còn make sense một chút a :))

-----

Psychology

-----

Đời đẩy đưa ta như lá bị gió thổi, bao nylon nổi trên sóng biển. Cứ thế, vất vưởng và lạc lối, hoàn toán mất phương hướng.

Thứ Tư, 23 tháng 11, 2011

[22-11-11]

Mình đặc biệt thanh tỉnh vào khoảng 12h đêm [và chết dí trên giường khi cần dậy đi học]

Đọc đam mỹ ;))

Yêu nhau thật là khổ trăm bề mà.

Vậy tình yêu bao giờ mới tới đây ?

[Thế mới bảo, thế gian này lao vào tình ái như thiêu thân lao đầu vào lửa, rặt là một lũ masochist]