RSS

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

Arashi - DB - 2PM - Lung tung - Thi đậu



27-11-09

Rađa couple ~ Q-H couple ~ I love you girls

-----

Cố gắng viết cái gì đó thật đau. . Người ta có biết là người ngồi gõ cái dòng này muốn cắn người ta chết được không ?

Tại sao da lại trắng thế, môi lại xinh thế, nhìn dễ thương như thế chứ ?

Muốn ôm chết được thôi. Aah...

-----

Thi đậu rồi.

Số mình là số thi là sẽ đậu vòng 1 và out ở vòng 2.

Nhưng thực sự không muốn out, nên sẽ phải học hành cho đàng hoàng. Dù vẫn chưa biết làm sao mà học được môn mình dở nhất + môn mình giỏi nhất cùng một lúc.

Cách đây 2 năm mà bảo mình thi chuyên Toán thì giống như cạnh khóe mình nhể?

------

Xem lại một vài video.

Cảm giác là thương bạn Yoochun nhiều hơn. Buồn cho Changmin một chút. Và cảm giác các bạn ấy xa cách nhau là mình thấy trống trống.

Chun và Su đeo 1 cặp hoa tai. Ho và Min đeo 1 cặp hoa tai. Con người đứng giữa không có gì cả.

Và khi Chun nói "I'm alone".

*thở dài*

Lạ thật.

-----

Mnet hot blood no.1

Chuẩn bị xem wild bunny thôi ~

-----
 

Nhận thêm 1 project, và bỏ bê trang yolasite. Thôi thì sẽ update sau vậy.

Aoi Hana ~

----- 

May be ~ Update later

-----

 Arashi fanfics are the best ~

Show Sho <3 

Không thể nào tin được là trong fic các anh lùn của chúng ta lại hot như thế xD

------

Giao mùa Đông Xuân

Dù mình thì không tới nỗi nghĩ tới cảm cúm, nhưng lại nghĩ tới nhang ?

Còn người đẹp TN thì nghĩ tới tuyết tan.

Vì bê nhang khói vào fic coi bộ không hay mấy nên có vẻ tuyết tan sẽ r6át đẹp.

-----

Viết cái entry khác vậy. Blog của mình mà. 

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Đánh và bỏ về - Ver 1

Viết lung tung 3 - Viết nhảm và viết linh tinh.

----

Post này là viết những thứ lóe ra, hay ấp ủ trong vài ngày nay. Viết sợ nó bay mất.

edit : Nó sẽ là phần đầu của series "Đánh và bỏ về"

----

YunJae
My POV

----



----

YunJae



Yun bước vào phòng, xoay người lại đóng cửa. Jaejoong bước đến gần người yêu dấu và ôm chặt lấy Yun. Jae luôn muốn được ôm lấy thân hình ấy. Jae yêu con người naỳ bằng cả trái tim. Yun rất ấm. Jae áp tai vào lưng Yun, nhắm mắt, muốn lấy hết hơi ấm từ Yun. Chiếc áo sơ mi sọc màu xanh, có mùi mồ hôi và mùi nước hoa.

Jae trượt dần và khuỵu xuống, ôm lấy chân Yun. Yun nhìn Jae bằng ánh mắt đầy trìu mến. Gương mặt nở nụ cười. Giống như bao nụ cười giả tạo khác. Yun cảm thấy ấm áp lạ lùng khi Jae ôm mình. Ấm một phần, ấm bên ngoài, nhưng rất ấm áp. Yun thoáng nghĩ có nên tan chảy ra trong hạnh phúc hay không ?

Jae vẫn giữ lấy chân Yun, từ từ ngẩng đầu lên. Jae nhìn Yun bằng đôi mắt long lanh. Gương mặt trắng trẻo xinh đẹp như một thiên thần. Mái tóc đen ôm lấy khuôn mặt, vẫn còn hơi ẩm. Đôi môi đỏ hồng hé ra, như muốn nói, như chờ đợi. Yun không thể nào ngừng rung động trước con người hoàn mỹ đang ôm chặt lấy mình. Yun biết là đã sập vào cái bẫy mà Jae đặt sẵn, và sẽ khó lòng mà thoát ra. Dẫu thế, cái bẫy ấy vẫn trông rất ngọt ngào.

Jae không đứng lên. Yun không cúi xuống. Họ mãi suy nghĩ về nhau. Hai con người tìm kiếm hơi ấm từ nhau để sống qua ngày tháng. Hai con tim luôn rung động và không thể nào dừng rung động trước nhau.

Căn phòng lạnh.

Đêm cũng lạnh. Ánh trăng vàng chếch cao cao bên cửa sổ trơ ra xinh đẹp.

Một lát sau, Jae buông tay, ngồi nghiêng xuống sàn, cúi đầu xuống. Jae đang mặc chiếc áo len màu trời. Cổ áo trễ lộ làn da mịn màng. JAe thực sự rất xinh đẹp. Và Yun chợt thấy tự hào. Ồ, ta đã có một thiên thần thật đẹp.

Gió lay rèm cửa.

Jae vẫn ngồi yên. Yun không động đậy. Yun chỉ muốn ôm lấy hình hài nhỏ bé ấy trong tay, và sẽ không bao giờ buông ra. Không bao giờ.

Jae vẫn ngồi yên.

Jae làm tim Yun không phút nào bình an, không giây nào yên tĩnh. Có những đợt sóng cuộn trào. Có những mảnh vỡ đang rơi.

Jae vẫn ngồi yên. Yun cúi xuống. Nâng lấy gương mặt thiên thần kia. Họ nhìn nhau, lặng lẽ. Mắt Jae buồn như một bản tình ca. Còn Yun, không thể nào ngăn bản thân cảm thấy đau đớn. Yun hôn lên môi Jae. Cảm nhận được đôi môi khô vì lạnh. Một nụ hôn nhạt. Và hơi ấm đọng lại không lâu.

Yun lại đứng lên. Jae nghiêng đầu, chống tay xuống sàn. Cánh tay trắng màu của sữa. Yun chỉ muốn có Jae, hoặc là không ai được có cả.

Nhưng Yun không phải là người ích kỉ như thế.

Jae cũng không phải người quỵ lụy trong tình yêu.

Dù cho họ rất muốn. Thật đáng buồn.

Yun tháo cà vạt, thả xuống đất. Rồi gỡ hai cúc áo đầu. Yun gỡ cả dây nịt của mình ra. Rồi quỳ trên một chận, Yun lại hôn Jae.

Lần này hôn sâu lắm. Jae ngọt ngào. Và Yun cũng rất ngọt ngào.

Rồi Yun hôn dần xuống cổ. Làn da mỏng manh, lạnh, đẹp. Yun hôn nhẹ nhẹ, không để lại chút dấu vết nào. Yun kéo cho cổ áo Jae trễ thêm nữa, lộ cả bờ vai trắng mịn. Yun dụi mũi vào làn da ấy, nghe hương gì như hương hoa đêm.

Yun cắn Jae. Cắn mạnh. Và Jae nhíu mày lại. Yun cắn qua lớp áo, có day mãi cũng chẳng chút máu nào, nhưng đau lắm. Jae không quan tâm cho lắm. Và đau thì đau, nhưng vẫn ấm áp vậy.

Jae để mặc cho Yun làm mọi thứ. Vì chỉ có Yun mới có thể làm vỡ đi lớp thạch cao của bức tượng thiên thần. Dù cho, vỡ ra, rồi sẽ liền lại. Vì là thiên thần.

Jae vẫn im lặng. Căn phòng vẫn im lặng. Dù trong hai tâm hồn thì đang gào thét điên cuồng. Gào thét cho sóng tình cuộn trào trong hộp kính.

Yun đánh Jae, để lại những vệt đỏ trên làn da, và những vết hằn khác giấu său lớp áo. Jae vẫn không quan tâm lắm. Jae quay mặt đi. Yun cứ đánh tiếp. Và Jae mặc kệ.

Chấp nhận đau đớn một cách tự nguyện. Dù cho chân mày nhíu lại và nước mắt chực trào ra. Jae thực không hiểu vì sao lại thế, Jae chỉ ngồi yên. Có tiếng động của dây vun vút. Jae vẫn ngồi yên.

Đau đớn, nhưng lại bình an đến lạ.

Máu rướm ra. Hới rát. Jae dùng tay che lấy khuôn mặt. Nhưng để lại phần còn lại của cơ thể cho Yun. Tim Jae như nhảy lên mỗi lên Yun đánh xuống. Và nó vẫn cứ nhảy lên mãi. Mãi.

Yun nắm chạy dây nịt của mình. Lòng bàn tay đỏ ửng. Tim cũng đỏ, nhưng rỉ máu, hơi nhiều. Yun không thể dừng bản thân lại, và cũng chẳng muốn dừng lại. Nhìn những dấu tích màu máu trên cơ thể Jae mà mỉm cười.

Và Jae yêu nụ cười đó.

Trăng vẫn trở ra, vàng và chếch. Tiếng động từ căn phòng ấy cũng lạnh lắm.

Đến một lúc nào đó mà Jae nằm dài trên sàn, thở dốc và nước mắt giàn giụa. Yun cài lại cúc áo, thở mạnh hơn. Mày nhíu lại.

Yun nâng Jae lên giường.

Jae bị đau.

Yun chạm vào vết thương còn rất mới.


Rồi Yun đi về.


----

Và mớ trên là thành quả tự sướng của coupe Q-H. Ố dè ~


----

Update later...

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2009

Viết lung tung 2

Sẽ cố gắng đếm số cho tới khi quên.



.
.
.

Nó ngóc đầu dậy. Tóc lòa xòa. Nó suy nghĩ nhanh và quyết định không thèm hất tóc ra làm gì. Nó nhìn những thứ sau mớ tóc đen thưa thưa. Trời chưa sáng hẳn. Mọi thứ bình thường. Thế là nó khuỵu tay xuống, thả đầu rơi tự do một khoảng thật ngắn, đáp an toàn xuống nệm. Tóc làm mặt nó nóng, dù chân nó đang lạnh. Nó phun tóc ra khỏi miệng. Ngửa người ra nhìn lên trần nhà. Có cái quạt trần đang quay khá nhanh. Nhìn một hồi nó chóng mặt. Nó ngáp một cái rõ dài, nước mắt sống ứa ra. Nó không quẹt đi. Chỉ nhắm mắt lại. rồi nghiêng qua một bên, ngủ. Chân vẫn lạnh nhưng nó kệ đời. Lạnh cỡ này muỗi nó còn không chết nữa là. Nó sẽ ổn thôi.

Sau đó năm phút, nó lại chống tay dậy. Nhìn cái đồng hồ một cách ngán ngẩm. Từ trong lòng nó dậy lên mong muốn là mình nhìn sai, hay đồng hồ chết. Khổ cái là nó đã đeo kính lên nên có muốn nhìn sai cũng chả được. Và trời cũng sáng hơn một chút. Nó đâu tranh tư tưởng một chốc, rồi bật dậy. Lúc lắc cái đầu. Tóc nó rụng. Nó chớp mắt mấy cái, cố gắng ngáp được một cái. Nước mắt sẽ làm nó tỉnh táo hơn chút. Ngáp được rồi thì nó bò ra khỏi mùng, quơ lấy cái áo, mở cửa, đi đánh răng rửa mặt.

Nó cởi quần nhanh chóng gọn gàng với tốc độ của một người bình thường. Nhưng nó có thói quen giữ lại cái áo, hay cái váy chứ không lột trần bản thân ra khi mới dậy như thế. Nó vào phòng vệ sinh, đi vệ sinh, ngồi dậy giật nước, kéo áo, hay váy lên cao để khỏi ướt khi nó rửa chân. Rồi lấy tuýp kem đánh răng, nặn kem ra một lượng luôn dư. Nó chải răng theo thói quen. Vừa chải vừa nghĩ bâng quơ gì đó. Rồi mở vòi lấy tay vốc nước súc miệng. Nó thấy cái ca hơi to so với miệng nó. Xong thì đứng ngắm nghía bàn thân trong gương. Khen thầm là nó đang tuổi thanh xuân đẹp đẽ, rồi ra khỏi phòng. Nó cởi nốt cái áo, hay váy. Rồi thay đồng phục.

Hết mười lăm phút.

Ngày nào cũng thế.

Đời học sinh mà.

.
.
.

"Mày biết là tao yêu mày mà."

Nói xong, cái bóng người bé nhỏ bị che lấp bởi thân hình to lớn. Cảm giác lúc đó, ngoài những khoái cảm bình thường, còn có chút ấm áp. Xung quanh xám xám, trăng trắng, lạnh lạnh. Mờ nhạt và phôi pha. Tiếng động nghe hoài đã nhàm tai. Dù vậy vẫn phát ra, đứt quãng.

Và cái bóng bé nhỏ, đầy những vết thương, đau đớn, cười nhạt. Tiếp tục đau đớn. Nhưng đã bớt lạnh nhiều. Đời của nó đẹp hơn chăng ?

"Mày im đi, đừng khiến tao chửi thề ngay lúc này."

"Nếu mày yêu tao, tao đã không thế này rồi, thằng khốn."

Răng chạm lưỡi. Đau thì cũng không hẳn là đau. Được một lát thì nó nghiến răng lại. Nhắm mắt lại. Nuốt lấy hơi ấm cuối cùng. Rồi thì cái lạnh tràn đến. Nó duỗi thẳng người ra. Làn da trắng run run. Nước mắt chảy dọc theo gương mặt thanh tú. Nó hoàn toàn không hiểu tại sao. Nó đâu còn là nó của những ngày xưa bé bỏng. Nó tưởng nó đã quen rồi.

Và ai đó, chùi nước mắt cho nó. Ngón tay cái to và cứng. Không ấm áp, nhưng nó có cảm giác giống như được yêu thương.

Nó trắng toát.

"Mày khóc làm gì ?"

"Sao mày lại khóc"

"Mày lại khóc.. sao ?"

"Im đi thằng khốn. Cho tao ngủ."


Và nó ngủ. Đau đớn và thương tích hằn trên thân thể.

Nó ngủ.

Để cho cái bóng to lớn lạnh cứng trong cô đơn.

.
.
.

Từ từ tiếp, nhé.

Ý chí và quyết tâm




Vì một lý do nào đó mà khi gõ dòng này trên cổ tay trái có một hình cái bông. Không rõ là bông gì, viền đen, gân xanh và màu đỏ.

Nó đẹp, nhưng nó cô đơn. Và nó lại hiện diện ở một cái tay không đẹp.

.
.
.

"Wake me up when September ends"

Chợt nghe lại khi đọc fic của Get. Bạn đúng là biết cách sử dụng nó, anh bạn à.

Và tôi đang trên đường trở thành kẻ đọc fic chùa vì tự thấy mình chưa đủ trình để gõ một bài comment đàng hoàng cho bạn. Có lẽ khi nào rảnh và hớn sẽ làm.

.
.
.

Hôm nay đã dựa vào bạn vài lần, cầm tay bạn vài lần, cười với bạn nhiều lần và khen bạn dễ thương một lần. Có vẻ như chúng ta đã lại thân thiết và tôi mong sao nó sẽ còn kéo dài. Tôi yêu bạn.

Và giờ tôi đã biết, tôi còn yêu nhiều thứ khác ngoài em.

.
.
.

Tiếc là, em mà không quyến rũ tôi thì đâu còn là em nữa.

Tôi vẫn còn có thể bỏ đi tất cả vì em, nên hãy đến với tôi đi mà.

.
.
.

"Yokatta"

Gekichuu Uta Private War là một bài hát rất dễ chịu và thích hợp với các loại fic. Đương nhiên là trong trường hợp bạn không hiểu nghĩa của nó.

.
.
.

Đã hạ quyết tâm, ta sẽ thích những gì ta muốn thích, hoặc ta bị xúi giục mà thích. Ta sẽ không từ bỏ sở thích chỉ vì người khác.

Ồ, vì là người khác đó giờ hết còn quan trọng nữa rồi.

.
.
.

Cái bầu trời màu trắng xám đó lại xuất hiện, lạ thật. Nhưng nó vẫn chỉ mãi trắng xám, nó không nứt vỡ nữa.

.
.
.

Quyết tâm cách đây vài hôm là "sẽ đạt được một cái điểm 9 môn văn". Chả biết có làm được hay không, cứ quyết tâm trước đã.

Nhận ra khả năng sử dụng từ ngữ tiếng việt và khả năng đặt câu của mình bị giảm mạnh. Có thể là do quá chăm chú học tiếng nước ngoài ? hay là bị ảnh hưởng bởi những trò giải trí không được người lớn đánh giá cao ? hay là lại đang bị điên ?

Lòng tự tôn của ta vẫn đủ mạnh để bắt bản thân học lại cách làm văn tiếng việt. Và đã làm thì phải làm cho tốt, nào!

.
.
.

Đề bài tập " hãy viết về tâm trạng của em khi làm cha mẹ buồn " Chú ý không sử dụng văn nói khi viết.

.
.
.

"Hito ha sora bakari miteru"

Con người chỉ nhìn thấy bầu trời mà thôi.

"Hito ha koori bakari tsukamu"

Con người chỉ nắm lấy được băng tuyết mà thôi.

.
.
.

Vì mục tiêu cao cả nói ở đâu đó bên trên, blog sẽ được trưng dụng làm nơi chứa dàn ý bài văn. Và các ý tưởng hiện ra trong đầu. Đợi tới khi cần làm sẽ trút hết vô cho gọn.

.
.
.

"Đồng Chí" của Chính Hữu. Bài cần nuốt, nuốt phải trôi và phải thật gọn gàng.

.
.
.

Dạo này bấn lên vì "các anh Hàn Quốc đẹp trai" . Cụ thể là năm anh Touhoushinki, bốn năm anh gì đó trên 13 anh SuJu.

Các couple làm mình đỏ mặt và yêu thích điên loạn. YunJae YooSu YooMin Hoon Min JaeChun KiMin ♥

Chính thức làm fan girl bạn Shim ChangMin.

.
.
.

Hết cái để nói, để dành entry tiếp vậy.



"Futari no Monogatari"

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2009

Viết lung tung


Nhằm phục vụ cho sự đau buồn điên loạn thần kinh đang diễn ra trong đầu trong não, buộc lòng phải tìm cái gì đó để viết ra.

Anh, ngồi trên một cành cây. Khung cảnh là núi mờ trong sương và cỏ trải dài đến bìa rừng lá kim.

Cái cây bị cưa trụi cành, không còn lá, trơ thân nghiêng.

Nếu ghép hai cảnh khác nhau, ở hai thời điểm khác nhau, thi thỏang lại tạo cảm giác đau lòng chết người ấy chứ.

Em, nằm bên dưới tôi, môi đỏ. 

Bạn, cười, nhìn tôi.

Và giả sử là bạn nằm đấy, mắt nhắm nghiền. Tôi sẽ sợ đến run rấy mất. Cũng như em, nếu chỉ đơn giản là nhìn tôi và cười, thì tôi sẽ bị ám ảnh mất.

Tôi, nhìn vào gương, tập cười.

Tôi, nhìn anh, ngây thơ.

Và đả có lúc tôi không hề phải học cách lấy lòng kẻ khác. Nếu cái con người vấy bẩn đen đáu này mà ôm anh khi đó, anh có sợ không ?

Buồn nỗi buồn đầu tiên.

Buồn nỗi buồn thứ hai.

Chuyện buồn thì chỉ quanh đi quẩn lại có mấy cái. Tiếc là không bao giờ nó ngừng làm ta đau, cũng như ta đây không đủ sức làm quen với nó.

Nếu bây giờ, tôi làm đau bản thân tôi, anh cũng chả biết đâu, phải không ?

Và anh, nếu đang đau khổ, cũng chẳng nói cho tôi nghe phải không ?

Và đã có khi, tôi nói rằng, tôi chẳng quan tâm gì cả. Nhưng, không thật đâu. Tôi nhớ anh quay quắt và yêu anh thiết tha bằng cả tấm lòng đấy.

đau khớp cổ.

đau răng.

đau lưng.

đau cánh tay.

Và những cái đau thể xác kiểu này không ngừng làm ta chửi thề. Và chợt nhớ cái thề ta không hề biết chửi thề, vì nó làm bẩn miệng ta.

Và ta đã có một miếng be bé của đời, để bù vào phần ta đã bỏ đi.