RSS

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2010

Cửu Nhất Thành tình sử - Khởi




Cửu Nhất Thành tình sử


Khởi


Viết cho những kỷ niệm giữa chúng ta.

Danh tự: Cửu Nhất Thành tình sử
Tác giả: Nguyệt Hạ Miên Hoa (aka sira soritt)
Thể loại: Nguời thật, Tình vương vấn
Tình trạng: Chưa hoàn thành

Vì là viết để cho vui, cho quên đi nỗi buồn tại thế nên xin đừng phản bác nặng lời.



Bản cũ, đã không còn dùng đến, nhưng vẫn để làm kỷ niệm.

Đệ nhất chương
Đệ nhị chương

Cửu Nhất Thành tình sử - Chương 1




Cửu Nhất Thành tình sử


Đệ nhất chương


Mấy hôm nay người dân Cửu Nhất Thành kháo nhau rằng Hoàng đế sắp hạ cố đến đây. Thành chủ Thiên phúc đã ra lệnh trang hoàng lại thành. Người ta treo đèn kết hoa giăng đầy. Không khí quả rất nhộn nhịp. Với cả sắp đến Tết, dân chúng kéo nhau ra đường sắm sửa càng làm cho thành thêm nhộn nhịp.

Cả thành đều đang rất vui vẻ, chỉ trừ có một người, đó là một lữ khách ăn vận rách rưới đi lang thang dọc chính lộ của thành, miệng lẩm bẩm điều chi không rõ. Y đi đứng lảo đảo như say rượu. Thi thoảng lại vấp té, rồi phủi bụi đứng lên. Rồi y ngừng lại, ngước mắt nhìn lên trời, cảm thán:

- Thật là một ngày đẹp trời a…

Rồi y ra bờ hồ Trương Huỳnh, nằm lên bệ đá, lôi từ trong túi ra một cây trâm ngọc, ngắm nghía mãi. Khách qua đường nhìn thấy y, ban đầu thì có ý tránh né, nhưng sau khi thấy nhan sắc của y thì lại sinh ý tò mò. Y tuy rách rưới nhưng gương mặt lại vô cùng thanh tú. Sống mũi thẳng, đôi môi đỏ hồng. Nói là đệ nhất mỹ nam thì không phải, nhưng cũng đủ mê hoặc lòng người.

Lữ khách ấy chính là Thiên Trang hiệp khách. Y vốn là người văn võ song toàn nhưng lại không màng danh lợi. Năm tuổi đã bái biệt sư phụ. Mười tuổi đã đi lang thang tận hưởng cuộc đời không chút vướng bận.

Đó là y nói vậy. Thật ra y đi lang thang khắp nơi giang hồ là để có thể quên đi người y yêu dấu. Nhưng càng cố quên thì lại càng nhớ, để lại trong y một nỗi sầu không bao giờ phai nhạt.

- Bảo Ngọc à, nàng sẽ thích cây trâm này chứ ? – Y cất tiếng khe khẽ, hỏi người mà như tự vấn bản thân.

Bảo Ngọc tiểu thư là người trong mộng của y. Nàng là đại tiểu thư Trần gia, với y hoàn toàn không xứng đôi. Nhưng hình bóng của nàng không bao giờ phai nhạt trong trái tim y. Cây trâm ngọc hắn đang cầm là món quá hắn mua tặng cho Bảo Ngọc, nhưng chưa dám đi tìm nàng, nên cất kỹ trong người để thi thoảng lấy ra ngắm nghía.

Thế là y cứ ôm nỗi niềm sầu muộn nằm trên bệ đá đó cả ngày trời.

Trời vừa sập tối thì tiếng chiêng trống vang lên. Thành chủ đã mời một đoàn lân lớn về biểu diễn mừng ngày Tết, và cũng để biểu diễn cho Hoàng đế xem. Tiếng trống rộn rã cả một góc thành. Dù vậy, Thiên Trang vẫn nằm yên bên bờ hồ, hết nhìn cây trâm ngọc lại nhìn mặt nước lấp lánh ánh trăng.

Chợt có một bạch y nhân đến gần y, nhìn ngắm. Có lẽ đã bị nhan sắc của y cuốn hút. Y khẽ đầy lọn tóc rớt xuống vai, trông cực kỳ xinh đẹp. Kết hợp với mặt nước hồ long lánh càng làm y thêm quyến rũ. Bạch y nhân đó từ từ tiến lại gần, miệng mỉm cười. Y nhận biết, nhưng làm như không biết, chờ đợi người kia đến gần. Bạch y nhân cất tiếng:

- Này, mọi người đều đang vui mừng lễ hội, không thì cũng tất bật chuẩn bị cho năm mới, sao người lại nằm ở đây. Phải chăng ngươi có tâm sự gì ?

Lúc này y mới quay qua nhìn bạch y nhân. Ngay lập tức, y không thể rời mắt được.

Bạch y nhân ấy có đôi mắt màu trà dịu dàng, làn da trắng hồ như trong suốt. Mái tóc đen dài được cột lại sau lưng. Đôi môi hồng đỏ mấp máy làm tim y lỡ mất vài nhịp. Đem so với Bảo Ngọc tiểu thư có lẽ còn hơn vài phần. Bạch y nhân có nét đẹp mê mị lòng người, khiến y không thể mở miệng ra mà trả lời câu hỏi.

Bạch y nhân ngồi xuống bên cạnh y. Phong thái quả thực phi phàm thoát tục. Y trong lòng đã nghĩ người này không phải bình thuờng. Bạch y nhân khẽ vuốt lên mái tóc y, mỉm cười:

- Ngươi làm sao thế ? Sao lại nhìn ta trân trối thế kia ?

Thiên Trang bị nụ cười đó bắt mất hồn phách. Chẳng biết trời trăng gì nữa. Đôi môi như cánh anh đào ấy khi mỉm cười thật đẹp biết bao. Y chảy cả mồ hôi lạnh. Cảm thấy như mình sắp mất tự chủ trước con người xinh đẹp này. Y cố gắng nghĩ tới Bảo Ngọc tiểu thư của lòng y nhưng vô dụng. Phải gắng sức lắm y mới bập bẹ được mấy chữ:

- Xin… hỏi, các hạ… là … ai ?

- Ta tên là Bảo Quyên. Còn ngươi ?

- Thiên…Trang…

- Thiên Trang ? Quả là một cái tên đẹp. Vậy, Thiên Trang này, sao ngươi không đi chợ đêm, hay vào tửu quán mà lại ngồi ở bờ hồ lạnh lẽo này ?

- Bờ hồ này tuy lạnh lẽo nhưng không hề nhàm chán.

- Thật vậy sao ?

- Các hạ không thấy ở đây còn có trăng, sao, mây, trời và rất nhiều nước sao ?

Bảo Quyên cười lớn, nhìn Thiên Trang âu yếm. Y vẫn chưa thể rời mắt khỏi Bào Quyên, chỉ biết nhìn chăm chăm, cảm thấy mặt mình đỏ lên dần dần. Gió khẽ cuốn những chiếc lá vàng rơi làm mặt nước xáo động.

- Đúng ! Ngươi nói đúng ! Nhưng vẫn còn chưa đủ. Nơi này quả không hề nhàm chán, nhưng là vì có ngươi.

Bảo Quyên vòng tay ra sau cổ y, kéo vào lòng mình. Tai y áp vào ngực của Bảo Quyên, cảm nhận được lớp bạch lụa mềm mại bên ngoài. Tim y đập như ngày mai y không còn sống nữa. Bàn tay trắng nõn của Bảo quyên vuốt ve mái tóc y tựa như có điện, cộng với cái lạnh của gió cuối đông làm y run rẩy. Bảo Quyên tựa vào đầu y, lấy ra một chiếc khăn tay lụa trắng. Sau đó y không còn biết gì nữa cả.


Kết chương.

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2010

04-02-09



Kimi ha kimirashii no ha
Jiyuu ni habatakara.

Em dường như đang là chính em
Em đang vỗ cánh thật tự do.


- Bolero - TVXQ -


Hôm nay bạn đã rất vui. Cảm giác hạnh phúc.

-----

Hôm qua ta đã vẽ trong 1 tiếng rưỡi. Ôm lấy cái bàn, cầm chắc cây cọ nhỏ, và vẽ. Quên cả thời gian. Đó là cảm giác thực sự hạnh phúc.

Ta đã từng nghĩ rằng ta không bằng ai cả. Yếu kém, dở hơi, kì dị. Ta thua kém người về mọi mặt. Ta không đủ tự tin để nhìn người.

Nhưng, khi ta vẽ, thì lại khác.

Đó là khi ta tìm thấy chính ta. Ta đã vui đến mức quên đi mình nhỏ bé.

Bởi thế, ta sẽ chấp nhận đứng đằng sau người, mỉm cười. Nhưng ta sẽ cứ vẽ. Ta sẽ vẽ cho quên đi mọi thứ. Đó là hạnh phúc của ta. Còn người ? Hơn ta như thế, nhưng đã tìm thấy hạnh phúc chưa ?

-----

Gee Dance ver 2

Ta đã xem suốt 2 tiếng.

Ai đó nhảy rất đẹp, ta rất thích. Bởi thế ta muốn tập.

Khổ cho thân ta xấu xí, nhảy không đẹp. Ôi giội ôi.

-----

Bolero - TVXQ

"Kimi no iibasho ha koko de aru"

Thật.

Tôi đã hiểu rồi.

-----

Du Thu Đồng Nhất Chi Mai ♥
Dạ Tử ♥
Tử Vân Du Phong ♥
Nguyệt Hạ Miên Hoa ♥

Tôi yêu cái trà quán đó nha. Dù cho nó đâu mất tiêu rồi nhỉ ~

http://my.opera.com/duthudongnhatchimai

-----

Ốc tỉ,

Em thương ốc tỉ lắm chớ.

Em nhớ ốc tỉ nhiều.

Chỉ là không biết tìm ốc tỉ ở đâu, và ở YM lại không nói dc gì.

Yêu yêu nào, ôm ôm nào.

-----




.....

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2010

02-02-10



Attrice ~


"Will you come to talk to me this night ?"

- Moonlight Shadow-


Bạn nên đứng sau lưng làm bánh và mỉm cười.

Bạn basa à, mình thấy bạn thật sự rất thú vị. Làm người quen biết với bạn là một điều đúng đắn của đời mình.

-----

Đọc xong "Tịch chiếu huề phương điện".

Kimmie's Planet

Cảm thấy khá đau đớn cho nhân vật. Và nuối tiếc cho các tình yêu. Dây mơ rễ má như thế làm gì cơ chứ ? Yêu nhiều như thế làm gì cơ chứ ? Cứ nghĩ đến những gương mặt đầy nước mắt. Đỏ ửng và nhăn nhó. Làm lòng người ta đau chết được, phải không ?

Tại sao lại không đến được với nhau ?

Chỉ vì đã quá yêu thương, yêu đến hận. Rồi lại nhận ra dù có hận đến mức nào, vẫn đang yêu. Yêu điên cuồng mù quáng. Đến mức lồng ngực muốn nổ tung. Nướt mắt giàn giụa không kềm chế được.

Như khi ngắt cánh hoa.

Mình khuyên ai đang tìm cảm hứng hơi buồn, hợi mệt, hơi đau lòng, và cần thấy muốn khóc đọc chơi.

-----

Bất chợt nhớ đến Heechul.

Buồn buồn.

-----

Ngày này ta đang bị nghèo.

-----

^_________^

Và ta vẫn yêu. Ta vẫn sống. KHông có gì là đơn giản cả.

Ta không thể đơn giản tự giết bản thân.

Ta sẽ sống tốt sống khỏe.


... You're so beautiful....

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

01-02-10



-Kamo-


Sẽ điền ngày, thay vì phải nghĩ ra các từ ngữ chỉ mớ hỗn động không đầu không đuôi.

-----

"Hôm nay thức dậy, mây ngẩn ngơ thôi."

- Trịnh Công Sơn -


Và ca từ của ông ta vẫn rất đẹp. Ăn chầm chậm vào trong lòng người nghe. Bào mòn đi trái tim và để lộ ra một khối cầu bằng kim loại.

-----

Mình thích đam mỹ rồi. Theo lời bạn basa là mình thích như yêu thương chìu chuộng tình nhân một đêm, nhưng mà mình thây kệ. Trước giờ cũng đã thích cái gì hơn tình nhân một đêm đâu ?

Họa chỉ có những tình nhân thật sự.

Nhưng họ mau chóng bỏ ta mà đi, nhanh hơn gió thoảng mây bay.

Tàn tồn - Ảo ảnh nhạt màu ~

-----

Hắn ta.

Hắn ta, chứ không phải cậu ta.

Cậu ta làm cho mình vui, nhưng làm cho mình lo sợ. Mình yêu cậu ta. Mình yêu cậu ta và điều đó làm mình lo sợ. Cậu ta là như thế, làm cho mình hồi hộp và lo lắng.

Hắn ta có nụ cười rất đẹp, rất thoải mái. Mình có thể bỏ vài giờ để ngắm nó. Sẽ không chán. Thật sự rất đáng yêu. Chỉ muốn nựng nịu và ôm ấp.

Ồ, và hắn ta thật sự rất dễ chịu. Không làm cho tim mình đập mạnh nhưng làm mình mỉm cười.

Ai da, đau đầu quá.

-----

Và cảm giác ấm áp khi được chạm vào làn da trắng của em luôn ở mãi trong tôi. Bất chấp việc tôi đang tìm cách rời xa nó. Thoát khỏi những mê mị mà nó đã gieo vào lòng tôi.

Em à, lại đây ~

-----

Trái tim tua rua thật sự rất đẹp.

-----





...End of song.